– Anh Lập Quân!
Thúy Hòa nhảy gọn
xuống xe. Lập Quân ngạc nhiên đứng lại:
– Chuyện gì thế Hòa?
– Em đến đây để ...
Thúy Hòa xụ mặt, cô
rút tờ chi phiếu hai chục triệu nhét đại vào tay Lập Quân:
– Nhờ anh đưa cái
này cho ba của anh.
Lập Quân nhíu mày
nhìn xuống. Anh chợt hiểu, nên cười:
– Ba đã cho thì em
cứ nhận, xem như cho bác gái làm vốn.
– Thôi đi! Ba em
làm ầm ầm, ổng đòi bẻ gãy giò của em, đòi đuổi mẹ em ra khỏi nhà. Ba em lúc nào
cũng bênh vực Cát Tường, mở miệng ra là mắng em hư đốn. Anh có thấy em hư đốn
không?
– Làm cha thì hay
la mắng con vì họ muốn cho mình tốt. Bị cha mẹ mắng, phận làm con, mình cũng
không nên tự ái.
Thúy Hòa hậm hực:
– Hừ! Làm sao không
tự ái khi mà ổng là cha ruột của em mà cứ luôn khen Cát Tường và chê bai em. Em
không muốn ở nhà nữa, anh cho em vào hãng phim làm việc đi, làm cái gì cũng được.
Lập Quân đặt tay
lên vai cô:
– Tốt nhất, em nên
về nhà phụ mẹ em buôn bán, vì bây giờ và sắp tới Cát Tường đâu có ở mãi nhà em
mà phụ mẹ em buôn bán.
Giọng Thúy Hòa đầy
ganh tỵ:
– Vậy con Chuột Lắt
đó sẽ về nhà anh ở à?
– Có lẽ như vậy.
– Hứ!
Thúy Hòa tức giận,
đôi hàm răng cô nghiến lại. Cô vụt ngước lên nhìn Lập Quân:
– Anh thích em hay
thích con Chuột Lắt đó?
Lập Quân mỉm cười:
– Anh xem em như em
gái của anh.
– Không được! Em
không muốn làm em gái của anh đâu. Anh Quân! Có phải là em không đẹp bằng con
Chuột Lắt?
Lập Quân lắc đầu.
Trẻ con quá đi mất! Cô bé làm anh phát mệt. Anh đưa trả tờ chi phiếu cho cô:
– Em cầm về nhà đi,
đưa cho bác gái. Không sao đâu, nếu như bác trai có hỏi, anh sẽ nói em đến nhà
trả rồi. Thôi! Em đi về đi!
– Anh có bận gì
không?
– Chi?
– Em ... muốn anh
đưa em về nhà.
Lập Quân lưỡng lự rồi
gật đầu. Anh cũng muốn nhìn thấy Cát Tường. Buổi sáng, anh vừa chia tay với cô,
bây giờ đã thấy nhớ. Anh chưa từng yêu như thế bao giờ và không ngờ mình lại
yêu đắm đuối cô bé như thế. Nhớ vành môi cong, nhớ đôi mắt buồn ...
Cái gật đầu của Lập
Quân làm Thúy Hòa thích thú, cô nhảy cẫng lên vì mừng rỡ:
– Em biết mà, anh sẽ
không từ chối lời yêu cầu của em. Mình đi liền hả anh?
– Ừ.
Lập Quân đi ra xe mở
cửa ngồi vào. Thúy Hòa cũng vội vàng ngồi vào. Cô nhún nhún người trên nệm xe:
– Xe đẹp ghê!
Lập Quân khởi động
máy cho xe de lui ra sau rồi lái đi. Thúy Hòa ngồi xích lại gần, cô đặt tay
mình lên cánh tay Lập Quân:
– Mấy nhỏ bạn em
khen anh Quân đẹp trai.
Lập Quân chỉ cười
và im lặng. Thúy Hòa nghiêng người ngắm Quân:
– Mà anh đẹp trai
thật, hơn cả diễn viên nam đóng vai chính trong phim nữa.
– Nếu có người khen
em đẹp, em sẽ như thế nào Thúy Hòa?
– Em thích lắm.
– Anh thì không. Vì
bề ngoài chỉ tạo dáng vẻ của một con người thôi. Tâm hồn mới đáng quý.
Thúy Hòa rụt tay lại,
cô không hiểu lắm lời của Lập Quân. Ngồi bên anh, cô thấy mình thật vui, lòng
tràn ngập cảm xúc. Cô yêu anh mất rồi, yêu vẻ đẹp trai và lịch lãm của anh.
Xe về đến gần nhà,
cô tranh thủ ... hôn nhẹ vào má anh một cái:
– Em yêu anh.
Rồi cô ngồi dịch
ra, đầu cúi xuống chờ đợi. Nhưng Lập Quân cho xe tấp vào lề:
– Anh chỉ xem em
như em gái của anh.
Anh mở cửa và bước
xuống xe đi vào con hẻm. Thúy Hòa ngồi đờ người ra.
Câu trả lời của Lập
Quân như gáo nước lạnh tạt vào mặt cô:
“Anh chỉ xem em như
em gái của anh” ...
Cơn giận nổi lên,
Thúy Hòa mở mạnh cửa, cô chạy theo Lập Quân. Nhưng anh đã vào đến nhà của cô và
đi vào, lễ phép chào ông Hiển:
– Cháu chào cậu.
– À! Lập Quân hả?
Tìm Cát Tường hay đi chơi hả cháu?
– Dạ, cháu tìm Cát
Tường.
– Cháu lên gác gọi
nó đi!
– Dạ, xin phép cậu.
Lập Quân đi luôn
lên gác. Cát Tường giật mình khi thấy Lập Quân:
– Có chuyện gì vậy
anh?
– Chúng ta đi dạo một
vòng rồi nói chuyện, được không? Anh nói về chương trình cổ động cho phim thôi.
– Dạ, anh chờ em một
chút.
Cát Tường thay quần
áo rồi cùng Lập Quân đi xuống. Cả hai gặp Thúy Hòa, mặt cô hầm hầm, tuy nhiên
cô không thể phát tiết cơn giận của mình vì có mặt ông Hiển. Cô đi rầm rầm lên
gác và quăng ném đồ đạc của Cát Tường xuống nền gạch.
Cát Tường thở dài
xin phép cậu Hiển để đi. Cô thật sự chịu không nổi với kiểu “mưa nắng thất thường”
của Thúy Hòa.
Ông Hiển đi lên
gác, quắc mắt:
– Mày làm cái trò
khỉ gì vậy hả?
– Con ghét Cát Tường.
Cô khóc òa lên. Ông
Hiển lắc đầu đi xuống. Có lẽ ông nên khuyên Cát Tường rồi nhà này.
...
Két ...
Hiếu thắng kịt xe lại
để nhìn theo chiếc xe vừa đưa Cát Tường đi. Ban ngày, họ đã bên nhau và buổi tối
cũng bên nhau. Cát Tường thật sự xa anh rồi, cô không cần tới sự che chở của
anh nữa.
Chiếc xe đã đi khuất
mất tăm, Hiếu vẫn còn đau đớn nhìn theo. Anh đã thật sự mất người mình yêu rồi
sao?
Không rẽ vào con hẻm,
Hiếu cho xe chạy thẳng. Về nhà làm gì. Anh đã vội vã về ngay sau khi tan ca để
được nhìn thấy người mình yêu, dù chỉ là lặng lẽ thôi. Nhưng cô đã đi. Cuộc sống
giữa anh và cô bây giờ là hai thế giới khác nhau, anh là một công nhân và cô là
một diễn viên điện ảnh, tương lai đầy triển vọng. Có nói lời yêu đi chăng nữa
cũng chẳng bao giờ được đáp lại. Tình yêu thôi hãy giấu sâu vào trái tim thầm lặng,
để một mình mình đau xót.
Tập vào quán bar,
Hiếu gọi bia ngồi uống. Rượu nào uống vào mềm môi, sao nỗi buồn không chịu bay
đi ...
Xe chạy một lúc, thấy
Lập Quân vẫn im lặng, Cát Tường buộc phải lên tiếng:
– Anh nói bàn với
em chương trình đi cổ động cho phim mà.
– Ờ ... anh định
đoàn làm phim đi cổ động ba nơi. Trước nhất, ở thành phố, Hà Nội và sau cùng là
Đà Nẵng. Dự kiến đi trong hai tuần lễ. Em và cả nam diễn viên chính đều phải có
mặt. Em không thấy trở ngại gì chớ?
– Dạ không.
– Câu chuyện anh
bàn với em hôm nọ, là em sẽ về nhà anh ở. Mẹ của anh cũng mong muốn gặp em. Hay
ngày mai, anh đưa em về chào mẹ anh nhá!
Cát Tường bối rối:
– Từ từ đã anh ạ!
– Cha con xa nhau
mười mấy năm, em vẫn không muốn gần ba sao? Đừng có quá cố chấp như vậy, em ạ.
Hơn nữa, anh thấy em ở nhà cậu Hiển không tiện lắm.
Cát Tường phản đối:
– Sao lại không tiện!
Anh đừng quên em đã sống từ lúc em hãy còn là đứa trẻ ba tuổi. Em bỏ đi mới là
kẻ vong ơn bội nghĩa với những người từng cưu mang mình.
– Anh có bảo em
quên họ đâu mà vong ơn bội nghĩa. Căn nhà đó chật chội ...
anh ghen với anh Hiếu
của em đó. Cát Tường! Chẳng lẽ em không biết là anh yêu em. Anh yêu em, em biết
mà ...
♫ Tìm nhac mp3 ♫